Trận chiến ở Bắc Mãng vũ hẻm, đường hẹp tương phùng, nữ cầm sư mù Tiết Tống Quan đã từng khiến mưa trong hẻm nhỏ ngừng rơi trong nháy mắt. Trận chiến ở Đôn Hoàng thành môn, đệ nhất ma đầu đương thời Lạc Dương còn dùng một cước, khiến vô số hạt mưa văng lên hóa thành phi kiếm, cùng tân kiếm thần Đặng Thái A tranh một phen cao thấp về kiếm đạo. Từ Phượng Niên xét về cảnh giới cao thấp, không bằng nữ cầm sư mù đã bỏ qua Kim Cương nhập Chỉ Huyền, xét về nội lực bản thân, lại càng bị Lý Thuần Cương ở Đại Tuyết Bình và Lạc Dương ở ngoài thành Đôn Hoàng bỏ xa mười vạn tám ngàn dặm, nhưng hắn lại có chu bào âm vật, một cao thủ Thiên Tượng song tướng lục tí đang ẩn nấp dưới chân. Hai bên tâm ý tương thông, không thua kém gì việc Từ Phượng Niên điều khiển mười hai thanh phi kiếm. Từ Anh không ngừng truyền nội lực cho Từ Phượng Niên, như hồng thủy cuồn cuộn đổ vào hồ, nước dâng thuyền lên, người chèo thuyền là Từ Phượng Niên tự nhiên có được cái giả tướng của một kiếm tiên độc chiếm bảng rồng. Từ Phượng Niên tự cho là biết rõ thực lực của mình, mượn thiên lực tạo ra mấy vạn thanh tuyết kiếm xiêu vẹo, sức uy hiếp vượt xa hiệu quả thực tế. Lại không biết trong cơ thể, một ao sen tàn tạ như lá sen khô héo, một hạt tử kim liên chủng tử đã phá đất nảy mầm, một chồi non khẽ lay động, khí tượng thông Đại Huyền.
Trên đầu mọi người, mấy vạn thanh bạch kiếm trên mặt hồ, ngang dọc nghiêng ngả, to nhỏ dài ngắn, không theo một hình dáng cố định nào, nhưng chỉ riêng khí thế hùng tráng cũng quả thực hiếm thấy trên đời. Sự lĩnh ngộ độc đáo về kiếm đạo của Từ Phượng Niên, cộng với sự chống đỡ từ cảnh giới Thiên Tượng viên mãn của âm vật Từ Anh, cuối cùng đã tạo nên bức họa quyển này trên Phục Long hồ.




